VĨNH BIỆT ANH – Điếu văn Lễ tang Dr. Phạm Doãn Luyện 2014

Bác sĩ Phạm Doãn Luyện sinh ngày 11/11/1952 tại Hải Phòng, là con trai trưởng trong gia đình gồm 7 anh chị em. Năm 1954 anh và bố mẹ di cư vào miền Nam và trưởng thành tại Sài Gòn. Anh đã từng theo học trường Trung học Võ Trường Toản  và tốt nghiệp Đại học Y khoa Saigon năm 1977.

Trong những năm đầu mới ra trường, BS Phạm Doãn Luyện làm công tác điều trị tại BV Đa khoa Rạch Giá tỉnh Kiên Giang, và cũng chính tại nơi đây anh đã phải trải qua một giai đoạn thăng trầm và thống khổ nhất của cuộc đời. Năm 1985,  anh đưa vợ cùng con gái trở về Sài Gòn sinh sống và làm việc tại BV Nhi Đồng II. Nhưng có lẽ BS Luyện vốn có duyên nợ với người dân miền Tây Nam bộ nên sau đó anh đã mở một phòng khám tại Huyện Ba tri tỉnh Bến tre, hoạt động trong suốt gần 10 năm và gắn bó thật nhiều cùng với những bệnh nhân nghèo của vùng quê miền sông nước.

Ngay từ những năm còn ở bậc Trung học, BS Luyện đã biểu lộ khuynh hướng tư tưởng Triết học và năng khiếu văn chương, cùng  tư chất thông minh  với thành tích thi đỗ một lần cả 3 trường Đại học Nha Y Dược tại Sài gòn vào năm 1970. Có thể nói, anh đã là niềm tự hào cho cha mẹ, không chỉ ở lĩnh vực học vấn mà còn ở tính cách hiếu thảo, xốc vác, không nề hà những công việc gia đình như gánh nước, rửa bát, lau nhà… Mặc dù vóc dáng thư sinh với cặp kiếng cận gọng vàng luôn đeo trên sống mũi nhưng người con trai trưởng trong gia đình luôn chứng tỏ sự vững vàng, bản lĩnh trong tất cả mọi tình huống, là chỗ dựa vững chắc cho các em và cả cha mẹ. Việc anh theo học ngành Y và trở thành một bác sĩ, thực sự đã gắn vào cuộc đời anh trọng trách đối với cả gia đình, người thân và xã hội, và anh đã hoàn thành  trách nhiệm ấy cùng với một tình thương yêu bao la anh giành cho mọi người. Là một bác sĩ giỏi, gắn bó phần lớn cuộc đời với người dân nghèo miền Tây Nam bộ, anh đã thực sự cống hiến cho đời tài năng và trí tuệ của người thầy thuốc với lời thề Hypocrates không một chút vụ danh vụ lợi.

Mặc dù là một Bác sĩ Tây Y, nhưng anh cũng đã bỏ công sức và thời gian để nghiên cứu bộ môn Đông Y với cách điều trị bằng châm cứu, cũng như tác dụng của các loại cây lá, thảo dược.Đồng thời  với khuynh hướng  sẵn có, anh đã tìm đến với tất cả các dòng Triết học từ Tây sang Đông, tất cả các tôn giáo lớn trên thế giới , và đặc biệt nghiên cứu sâu sắc Triết học Phật giáo trong suốt gần 40 năm. Những năm cuối cùng của cuộc đời, BS Phạm Doãn Luyện đã tích lũy những nghiên cứu của mình thông qua công cụ internet,  để viết thành những đề tài gây tranh cãi khá lớn trong giới tu sĩ và cư sĩ Phật giáo trên các trang mạng xã hội. Cũng từ đó mà anh có được sự ngưỡng mộ cũng như tình cảm trân quý từ rất nhiều các blogger và cộng đồng Facebook. Những công trình nghiên cứu của anh về Phật học phần lớn mang tính chất phản biện, vì thế mặc dù bị công kích khá mạnh nhưng chắc chắn sẽ là một kho tàng tư liệu quý giá đối với những ai có tâm nguyện mở rộng tầm nhìn tôn giáo.

Ngày 30/10/2014 vào lúc 12giờ 22phút, sau một thời gian ngã bệnh khá ngắn ngủi, BS PDL đã trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay thương yêu của cả gia đình, vợ con và các em khi chỉ còn 12 ngày nữa là đến sinh nhật lần thứ 62. Những  tiến bộ của Y học, cộng với tình cảm và sự quan tâm sâu sắc của các Giáo sư, Bác sĩ là những bạn cùng khóa Trường Y Sài gòn với BS PDL cũng không thể cứu anh thoát khỏi bàn tay số phận.  Người ra đi mang theo tình thương yêu ruột thịt, ân nghĩa bạn bè, sự xót thương và lòng ngưỡng mộ của cộng đồng. Sự chia tay với cuộc sống của BS PDL trong lúc năng lực trí tuệ còn rất dồi dào thật sự là một điều đáng tiếc, đồng thời với vai trò người cha, người chồng,  người anh đầu đàn, sự ra đi của anh đã để lại trong lòng tất cả người  thân trong gia đình sự hụt hẫng và tiếc thương vô bờ.

Niềm đau đã thật sự òa vỡ, những giọt nước mắt đã tuôn rơi, khi tiếng khóc vụt cất lên như xé toang căn nhà nhỏ là khi ấy anh đã thật sự rời bỏ chúng tôi. Mặc dù luôn ý thức  rằng chồng, cha và anh chúng ta đang trên con đường về cõi Niết bàn nhưng chúng ta vẫn không thể ngăn được niềm đau của sự mất mát quá lớn này. Những gì anh đã để lại cho cuộc đời  sau 62 năm làm người là một chữ TÌNH thật trọn vẹn, và là một chữ THỨC luôn tồn tại vĩnh viễn. Đúng vậy, BS PDL đã tỉnh thức cho đến giây phút cuối cùng, anh đã ngồi lên, nói những lời cuối cùng, vĩnh biệt người thân, đưa bàn tay vuốt tóc người vợ và đứa con gái duy nhất đầy thương yêu trìu mến. Sau đó anh dùng những hơi thở yếu ớt còn lại đọc chữ “AUM”, cả gia đình đã niệm theo anh, ngôi nhà nhỏ như vang lên tiếng chuông chùa… Và như thế người anh, anh cha, người thầy vĩ đại của chúng tôi đã trút hơi thở cuối cùng sau 7 phút niệm Phật. Có nghĩa là chỉ sau 20 phút về đến nhà bằng xe Cấp cứu.

Anh Luyện kính yêu của chúng em, Ba thương yêu vô vàn của Thiên Lương,khi sống anh đã giành cho Cậu Mợ, cho các em, cho chị Bích và Thiên Lương biết bao sự chăm sóc và tình thương yêu vô bờ bến, những điều thiêng liêng ấy còn nguyên vẹn trong trái tim của mỗi người. Anh đi rồi chúng em thấy thật bơ vơ… Rồi mai đây khi một người nào đó trong gia đình ngã bệnh, biết dựa vào ai để có thêm sức mạnh tinh thần? Anh đã là trụ cột cho gia đình ta trong suốt mấy mươi năm. Cũng may mà gia đình mình không có cảnh lá xanh rụng trước lá vàng, dù sao thì anh cũng đã làm tròn trách nhiệm đối với mẹ cha. Con gái Thiên Lương dù đã trưởng thành nhưng rồi đây trên bước đường đời sẽ thiếu vắng tình cảm và sự nương tựa về tinh thần, bởi anh là người cha quá tuyệt vời trong lòng con. Niềm tiếc thương và nỗi đau vì mất anh là quá lớn, cho dù tất cả đều hiểu rằng đấy là phúc phần cho riêng anh, được trả nghiệp, thoát nghiệp sớm. Cầu chúc cho anh sau khi đã cởi bỏ thân xác hư hao tạm bợ  này sẽ được về với cõi Niết bàn, nơi mà anh khi sống đã tìm hiểu cặn kẽ, và nếu có tái sinh thì anh cũng được đến nơi xứng đáng với những gì anh đã tạo dựng được trong kiếp này. Những nguyện ước của anh, chúng em sẽ thực hiện đầy đủ, thân xác này sẽ được trả về với cát bụi, đại dương sẽ đón hài cốt anh vào lòng – như mẹ đã hoài thai anh 62 năm về trước . Cuộc đời sinh tử, hợp tan là lẽ vô thường, nhưng trong lòng mọi người mãi mãi còn lưu lại hình bóng và tình cảm của anh – BS Phạm Doãn Luyện.

 

Có con chim nhỏ về thưa

Anh quay gót lại ngõ xưa Mẹ chờ

Ngõ xưa Mẹ vẫn ngồi chờ

Dang tay Mẹ đón con thơ trở về

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: