ANH TÔI

Những ngày này hồi ức tuổi thơ bỗng cuồn cuộn trở về… Có hình ảnh một bé gái 5 tuổi, ngúng nguẩy không chịu nhận bình sữa đã tháo bỏ núm vú từ ông anh 18 tuổi (vì đây là sữa thừa của em bé 2 tuổi!). Có hình ảnh cô bé mắt to thích thú được anh bồng trên tay vì bỗng thấy mình ở trên cao… Có hình ảnh cô em gầy nhom vui mừng ngồi sau chiếc Suzuki … và chiếc xe đạp mini Victoria anh chở ra Bưu điện Sài gòn ngắm thành phố những ngày giáp Tết…Và nữa, có lần cô bé bị kẹp tay trong chiếc cổng sắt anh phải dùng đồ nghề tháo thanh sắt ra, cô bé bị đau bụng anh chữa bằng cách mua cho tô phở, ăn vào hết đau ngay…Ôi biết bao nhiêu kỷ niệm, nhưng có lẽ nhớ nhất vẫn là những buổi chiều anh dạy cô bé học tiếng Anh và chơi cờ tướng, khi ấy em mới lên 10…

Đã từ lâu tôi muốn viết về Anh. Đấy là người anh Cả trong 7 anh chị em chúng tôi, và là thần tượng của 6 đứa em, là niềm hy vọng và tự hào của cha mẹ tôi từ những ngày xa xưa ấy. Anh vẫn kể rằng, lúc còn chưa biết đi tôi rất “mềm”không được cứng cáp, nên khi “bồng em” rất sợ làm em ngã. Anh hơn tôi 13 tuổi, và cái khoảng cách ấy cùng sự hiểu biết đặc biệt hơn người của anh, đủ để tôi luôn đi dưới cái bóng của anh về tất cả mọi điều trong cuộc sống, từ tư tưởng nhận thức đến mỹ cảm nghệ thuật hay các cách giải trí tiêu khiển… Đến bây giờ tôi chợt nhận ra, anh đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều, và ký ức tuổi thơ tôi ngập tràn hình bóng của anh tôi!

Vài ngày nay anh không được khỏe, căn bệnh mãn tính sau 13 năm lại tái phát, và mọi người sẽ không ai có thể nói trước được điều gì. Sự bất ngờ không mong đợi sẽ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nằm trên giường bệnh, anh thản nhiên phân tích về diễn biến bệnh trạng của mình cho chúng tôi nghe, hệt như Bác sĩ đang giải thích với người nhà bệnh nhân. Tôi quay mặt đi giấu một giọt nước mắt tràn qua mi. Và trở lại lặng yên nghe anh nói về những trăn trở của chính anh về thời mạt pháp của Phật giáo. Có lẽ đấy là điều mà suốt hơn một nửa cuộc đời anh tận tụy nghiên cứu, chắt lọc và ghi chép lại trong những trang blog của mình.

Dù bệnh rất nặng, nhưng anh luôn tạo cho mọi người sự yên an, nghĩa là cho dù bất cứ tình huống nào xảy ra thì chúng tôi vẫn chấp nhận đó là điều tốt đẹp mà anh sẽ đạt được sau những gì mà anh đã giác ngộ về chân lý của cuộc đời qua sự thấu hiểu về Phật Pháp. Sở nguyện của anh lúc cuối đời là được sống với cỏ cây, thiên nhiên, mây trời gió núi…, nơi chỉ có âm thanh là tiếng chim ríu rít mỗi buổi mai lên và tiếng côn trùng nỉ non lúc đêm vắng, nơi có ánh sáng chan hòa của vầng thái dương và dòng suối trăng đầm đẫm mỗi ban khuya, nơi có tiết trời luôn dịu lạnh đủ để cơ thể không phải tiết từng giọt mồ hôi. Ở nơi đấy, anh có thể hoàn tất được công trình tu tập để bước sang một thế giới khác không có khổ đau và sân hận. Chúng tôi hiểu điều đó và luôn cầu nguyện cho anh có đủ thời gian để thực hiện sở nguyện này.

Anh tôi, đầu con tàu dẫn dắt 6 anh chị em chúng tôi đi qua những chặng đường đầy sóng gió và trắc trở, là một Bác sĩ Tây y, được đào tạo bởi những kiến thức của văn minh phương Tây, nhưng anh luôn nhìn cuộc đời dưới góc độ sâu sắc của con mắt Triết học Phật giáo, và hướng dẫn chúng tôi sống theo quan điểm ấy. Có lẽ vì vậy mà chúng tôi được bình an hơn ngay khi ở vào tâm con bão lớn của cuộc đời. Những truyền đạt của anh từ những ngày xa lắc, lúc còn bé thơ, đã thấm vào tim óc và tâm hồn tôi như được viết vào tờ giấy trắng. Tĩnh lại, tôi nhận ra hầu hết tất cả những cái mà tôi hiểu biết, những điều mà mọi người xung quanh vẫn khen ngợi tôi, đều là do tôi học từ anh. Tôi yêu thích Triết học Phật giáo là từ anh, yêu văn chương nghệ thuật, âm nhạc cũng từ anh, biết quan tâm đến chính trị xã hội, kiến thức sinh học là do anh, kể cả đến với công nghệ thông tin media cũng nhờ ở anh chỉ bảo. Cũng vì tôi có một người anh trai uyên bác tuyệt vời và giàu tình thương như thế cho nên tôi rất khó để mà tìm thấy tình yêu đi kèm với sự ngưỡng mộ ở một người đàn ông khác trong cuộc đời của mình. Và đó cũng là lý do mà anh đã trở thành người anh đáng quý nhất của anh chị em tôi, là người Cha trên cả tuyệt vời của cháu tôi.

Điều lắng đọng trong tôi lúc này không phải chỉ vì anh tài giỏi, mà là hình ảnh yêu thương tận tụy của anh bên giường bệnh cha mẹ tôi. Cả cha và mẹ tôi đều đã lần lượt ra đi, trút hơi thở cuối cùng trên cánh tay của anh. Giờ đây nếu anh cũng bỏ chúng tôi mà đi thì chắc chắn đó là sự mất mát, hụt hẫng rất lớn…

Những ngày này, dù rất đau và yếu, nhưng anh vẫn cố gắng khám bệnh cho bệnh nhân tại Phòng mạch. Anh đã làm công việc cao quý của một Thầy thuốc bằng tấm lòng của từ mẫu với lời thề Hyppocrates không một chút vụ lợi vụ danh suốt mấy mươi năm qua. Nhìn anh còn có thể làm việc, dù cố gắng, chúng tôi thấy được bình yên, nhưng tôi biết niềm đau sẽ òa vỡ khi thân xác anh bị hư hỏng không thể sửa chữa được và anh sẽ trở thành một dạng “thức” tồn tại vĩnh viễn trong vũ trụ này…

Cầu mong thân xác vật chất này có thể phục hồi nay mai để anh có đủ thời gian và cơ hội thực hiện sở nguyện tu tập hành thiền ở một chốn thanh bình với màu xanh cây lá!

Tôi bỗng nghe đâu đó, từ quá khứ thật xa vọng về.. tiếng hò reo vui mừng “Anh Luyện về , anh Luyện về…!” của mấy anh em hòa với tiếng cười của mẹ tôi mỗi khi anh tôi trở về nhà sau nhiều tháng đi làm việc xa ở tận Rạch Giá miền Tây. Khi ấy nhà chúng tôi nghèo lắm!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: