THÁNG 3 VÀ NHỮNG KÝ ỨC MỀM

Em nhớ  đã từng viết cho anh rất nhiều những đoản khúc. Hết Xuân nồng nàn rồi đến Hạ rừng rực lửa trên cao. Từ Thu âm thầm ôm những cơn mưa, qua đến Đông xám buồn gầy rộc. Hết Giêng rồi lại tháng 3. Hết tháng 5 khô rốc  rồi lại sang tháng 6 mưa giông…kéo dài đến tận Chạp mong manh gió. Những đoản khúc ấy, dày đặc những khóm đỗ quyên và bàng bạc sương mây, và – có biết bao mùa trăng  rụng rơi trên những phím đàn. Ngần ấy điều, ngần ấy kỷ niệm, ngần ấy ký ức… chật hết tim em,  để nếu như có chết đi chắc cũng không đành bỏ lại !

Hôm nay đã lại bắt đầu một Tháng ba. Có lẽ tháng ba và những hạt mưa loáng thoáng ngỡ ngàng ngày đầu hạ đã để lại trong cuộc đời em một dấu tích, một hương xưa, có mùi vị âm ẩm mặn mà của biển khơi, ở đấy là cả một khoảng lặng giữa buổi trưa lồng lộng nắng gió xô nghiêng…

 

Em nhớ biển và giọng cười rộn ràng như sóng. Lẫn trong tiếng gió những hẹn hò từ tiền kiếp xa xưa. Em ngồi đấy, ru yên lành từng giấc mộng đã đi qua một thời và ở lại, phẳng phiu như bờ cát. Anh ngồi đấy, lặng im, phong sương, mỏm đá, dĩ vãng, và những đợt sóng cuốn trôi đi. Em không biết rồi còn lại những gì!

Em nhớ biển và ánh nhìn tràn trề như trăng già trên bãi khuya. Trăng nhẫn nại và chan hòa. Em lướt đi trên đầu những con sóng bất an, hỏi trăng về một thứ gọi là duyên và nghiệp. Có lẽ bản chất con người là trả nghiệp và tạo nghiệp, ấy là vòng nhân sinh. Em chợt nhận ra, trăng cũng già như em đã già đi giữa đời tục lụy.”

 

Những lời tự sự ấy như mãi xanh nguyên trên từng trang giấy  mới, theo em đi suốt một quãng đời. Tháng ba cùng những giấc mơ em – ngủ yên giữa mùa hạ không chỉ ậm ừ lời ru của sóng, mùa hạ lạ lùng lãng đãng hơi sương… Em nhớ, mùa hạ khoác vào Tháng ba chiếc áo trắng trong màu hoa đỗ quyên, hiền lành và ngây ngô.

 

 

Một ngày nọ, em nhớ, mình đi về phía ngôi vườn ấy, có cỏ hoa ngập lối, có những bình minh trong veo đậu trên từng phiến lá, và có cả những nụ dương cầm nở hoa dưới những ngón tay anh. Rồi một đêm-những vì sao lóng lánh trên nền trời và lung linh trong mắt em. Đỗ quyên trắng cười khúc khích ngoài hiên vắng. Đêm thinh lặng và đêm rộng thênh. Đêm thơm mùi hương tóc em. Đêm sóng sánh như màu rượu vang chảy tràn trên môi. Đỗ quyên trắng chợt khép nép mơ màng trong hương say. Và Đỗ quyên trắng chợt êm đềm rơi vào lòng bàn tay anh rộng mở, như những nốt nhạc tình rơi ngu ngơ trên những phím đàn. Em hiểu đấy là định mệnh. Có phải thế không anh? Và em thấy định mệnh hệt như một sợi tóc rối!”

 

Định mệnh không bao giờ nên có tên gọi, buồn hay vui. Em đứng bên này con dốc, anh đứng phía bên kia, mình đi ngang qua cuộc đời nhau, đấy là định mệnh, thế thôi. Chỉ biết một điều, đã có thật nhiều tiếng cười và cả những giọt nước mắt, nhưng tuyệt nhiên không có sự tổn thương trong nhau. Đấy là điều em muốn viết lại hôm nay. Cho  Tháng ba và  Tình yêu  đang bước song hành, dẫu rằng Tháng ba hôm nay đôi khi mang dáng dấp vô tình

 

Tháng ba. Có thật nhiều thứ để mà nhớ, để mà có thể mỉm cười một mình, và lạ hơn khi không thiếu những hạt mưa ấm nhỏ bay nhòa trong đáy mắt.

Tháng ba. Nơi góc vườn xưa yêu dấu ấy, mai này ai biết được, rằng ngày nọ đã có một chuyện tình trong mắt sao…

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: