CHIỀU 30 – GIÁP NGỌ 2014

Chiều 30. Chiều óng ả và hiền từ trôi ngang khung cửa. Chiều thơm mùi khói hương từ bàn thờ vấn vương ngày cuối cùng của một năm đã hết. Và Nường thì nằm dài như con mèo cái lười với  cơn mê trưa chập chờn không đầu không đũa. Tay chân nặng như đeo chì. Bóng đè! Nường biết vậy, trí óc tỉnh rụi nhưng mọi cử động đều không thể, ngay cả hơi thở. Nường còn biết rõ bên ngoài khung cửa chiều xuân đẹp lắm kia!

Thoát ra khỏi giấc ngủ trưa muộn màng và những mộng mị lãng đãng tôi trở về với buổi chiều xuân muộn – muộn như con số 49 giành cho một người phụ nữ. Ừ thì chiều 30. Ừ thì mình đã không còn trẻ nữa. Ừ thì mình đã đánh mất biết bao nhiêu là thứ… Tôi nhẩm đếm những ngày còn lại, có thể không, đủ để tìm lại những thứ mình đã đánh mất kịp lúc trước khi giã từ mùa xuân và những chiều 30 như thế này?. Tôi sợ mình sẽ không còn cơ hội, không còn đủ thời gian và sức lực để làm tròn trách vụ ở đời cho những mái đầu còn xanh. Mùa xuân là những cột mốc, là những đánh dấu hay nhắc nhở con người về quỹ thời gian còn lại!

Bao giờ cũng vậy, hễ cứ đến những ngày giáp Tết là tôi lại thấy nhớ mẹ mình, nhớ không khí ấm cúng thương yêu trong căn nhà nhỏ và nghèo khó. Ngày ấy nhà tôi nghèo kinh khủng lắm. Những năm mới giải phóng, đến Tết mẹ không có tiền để mua nỗi mấy cành hoa cúc! Còn trước kia, lúc mà Mỹ Ngụy còn kềm kẹp miền Nam, nhà tôi mỗi khi tết đến đầy những gà vịt kêu ầm ỹ… Tôi thích tiếng gà gáy sáng của mấy chú gà mẹ mua về chuẩn bị cho ngày tết. Và dưa hấu những quả tròn thật to chất đầy dưới gầm tủ – bây giờ thằng bé nhà tôi nó bảo là “dưa hấu của người Tàu”, nghe thật buồn cười, vừa cười mà vừa buồn! Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp, cũng ấm áp, cũng đầy ắp những thương yêu. Và thế, tôi thích sống với kỷ niệm nhiều hơn!

Buổi tối lên FB, thấy một anh bạn post hình ảnh về Dalat, thành phố của anh,chợt chạnh lòng với những gốc anh đào rực rỡ bên hồ. Tôi thấy nhớ nơi ấy, nhớ phố cao nguyên xinh đẹp với những con đường thơ mộng mình đã dạo qua biết bao lần. Dường như tôi có duyên với thành phố này từ lâu lắm rồi, ít nhất là đã 30 năm. Tôi bỗng ước gì mình có thể ở nơi đó vào một chiều xuân, thăm thẳm những sắc đào, để nghe lòng mênh mang… Ôi mùa xuân, nó mang lại cho con người thật nhiều cảm xúc !

Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là Giao thừa, tôi mong một ngày mai, một năm mới thật an lành. Chỉ mong thế thôi không ước mơ gì hơn. Tôi thấy mình càng ngày càng trở nên khiêm tốn hơn ngay cả trong những ước vọng, có lẽ thế cũng tốt. Sáng mai khi thức dậy, tôi biết rõ mình sẽ phải làm gì và nên làm gì. Ngày mai là ngày Mùng 1 Tết !

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: