NHỮNG GIẤC MƠ KHÔNG BAO GIỜ THUỘC VỀ MỘT CUỘC ĐỜI

Anh không thuộc về em.

Như đồi dã quỳ vàng không thuộc về mặt trời.

Như những cánh chim không thuộc về hoàng hôn lặng gió

Như những nụ hôn khuya không  thuộc về một dấu môi.

Hạnh phúc sẽ không bao giờ thuộc về em. Tình yêu cũng vậy-sẽ chết theo những cánh vàng quỳ khi mùa đông trôi qua. Tình yêu ấy, nơi anh, là cánh chim không bao giờ biết mỏi, vô tình chợt đậu trên một góc hoàng hôn, suýt xoa thương cho buổi chiều không có nỗi một giấc mơ bởi vầng mây ảm đạm. Và tình yêu ấy, tự những ngày đã qua, đi qua, trôi ngang qua một cuộc đời, xuyên thủng một trái tim vốn chẳng còn lành lặn ngay từ đầu!

Mùa này cuối chiều trời thường nhiều gió chướng. Em úp mặt vào lòng cơn gió những mong tìm kiếm được một sự thông cảm hay an ủi nào đấy. Biết là hư ảo, biết là dối lừa mà vẫn cứ lao đi như kẻ mộng du. Ừ mà có lẽ em đã mộng du quá lâu trong chính cuộc đời của mình, trong chính xác thân mình, lâu và quen đến độ đánh đồng mọi thứ – thật và ảo! Cái giá phải trả cho một cuộc đời đầy ảo vọng là quá lớn, biết đến khi nào mới trả cho xong, khi đôi tay mỗi lúc một ngắn lại và thịt xương thì mỗi ngày một rệu rã thêm hơn.

Hạnh phúc sẽ không bao giờ thuộc về em, hay thuộc về một lòng thương cảm. Tình yêu sẽ không có chỗ đứng trong sự vay mượn và những phiền hà. Cho dù phải cắn môi đến bật máu thì tiếng thở dài vẫn rùng rục chạy như đoàn tàu đêm xuyên qua huyết quản. Nhói lên từng cơn thô ráp, xù xì, đắng và tàn độc! Em tự hỏi tại sao vậy, mình đã đánh mất điều gì ư, ồ không, vì mình chưa từng có bất cứ thứ gì để mà mất ! Thật vậy sao, chẳng lẽ mọi thứ đều là những trò Game ảo, khi “Game over” thì chấm dứt tất cả ? Có lẽ vậy. Đúng không anh?

Hạnh phúc chưa bao giờ thuộc về em, hay thuộc về một kẻ hành khất. Như cô bé bán diêm chưa bao giờ có được một mái ấm thật sự yêu thương. Tình yêu ấy chỉ là ngọn lửa cháy bùng theo chiếc que diêm,rạng rỡ một khoảnh khắc, sưởi ấm một đôi lần, rồi từ từ lịm tắt. Ánh sáng ấy chưa bao giờ thuộc về cuộc đời em, mà chỉ có bóng tối, bóng tối và thứ đêm đen mịt mùng đặc quánh dành cho một cánh cò…! Có lẽ chưa bao giờ em thấy thấm thía với hai từ “Mất” và “Không”. Em cứ ngỡ mình mất, nhưng thực tế không phải vậy. Cô bé bán diêm không mất những hạnh phúc trong đốm lửa que diêm, vì cô chưa từng bao giờ có nó. Cuộc đời cũng vậy thôi, chỉ là một giấc mộng Kinh Kha!

Cuối năm trời thật nhiều gió. Gió gạt những chòm mây như ngón tay anh ngày nào vén mái tóc em xanh. Gió mơn man trên da thịt như những nụ hôn của quá khứ hôm xưa. Gió thì thầm những ngôn từ diệu vợi tựa câu nói ai kia còn đọng mãi trong tim. Trái tim, dù có rỗ nát cũng không thể làm rơi ra những kỷ niệm. Vì kỷ niệm đã trở thành chính cuộc đời ta đó.

Hạnh phúc và Tình yêu chưa bao giờ dành cho em, nhưng kỷ niệm thì mãi mãi thuộc về em, bất khả tư nghì!

Anh không thuộc về em

Như mùa xuân không thuộc về những cánh én

Như bầu trời sao đêm không thuộc về đôi mắt long lanh

Như giai điệu Nocturne không thuộc về những cánh đỗ quyên trắng thì thầm ngoài hiên vắng.

Và – những cơn mơ sẽ chẳng bao giờ thuộc về một cuộc đời…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: