ANH TÔI

Những ngày này hồi ức tuổi thơ bỗng cuồn cuộn trở về… Có hình ảnh một bé gái 5 tuổi, ngúng nguẩy không chịu nhận bình sữa đã tháo bỏ núm vú từ ông anh 18 tuổi (vì đây là sữa thừa của em bé 2 tuổi!). Có hình ảnh cô bé mắt to thích thú được anh bồng trên tay vì bỗng thấy mình ở trên cao… Có hình ảnh cô em gầy nhom vui mừng ngồi sau chiếc Suzuki … và chiếc xe đạp mini Victoria anh chở ra Bưu điện Sài gòn ngắm thành phố những ngày giáp Tết…Và nữa, có lần cô bé bị kẹp tay trong chiếc cổng sắt anh phải dùng đồ nghề tháo thanh sắt ra, cô bé bị đau bụng anh chữa bằng cách mua cho tô phở, ăn vào hết đau ngay…Ôi biết bao nhiêu kỷ niệm, nhưng có lẽ nhớ nhất vẫn là những buổi chiều anh dạy cô bé học tiếng Anh và chơi cờ tướng, khi ấy em mới lên 10…

Đã từ lâu tôi muốn viết về Anh. Đấy là người anh Cả trong 7 anh chị em chúng tôi, và là thần tượng của 6 đứa em, là niềm hy vọng và tự hào của cha mẹ tôi từ những ngày xa xưa ấy. Anh vẫn kể rằng, lúc còn chưa biết đi tôi rất “mềm”không được cứng cáp, nên khi “bồng em” rất sợ làm em ngã. Anh hơn tôi 13 tuổi, và cái khoảng cách ấy cùng sự hiểu biết đặc biệt hơn người của anh, đủ để tôi luôn đi dưới cái bóng của anh về tất cả mọi điều trong cuộc sống, từ tư tưởng nhận thức đến mỹ cảm nghệ thuật hay các cách giải trí tiêu khiển… Đến bây giờ tôi chợt nhận ra, anh đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều, và ký ức tuổi thơ tôi ngập tràn hình bóng của anh tôi!

Vài ngày nay anh không được khỏe, căn bệnh mãn tính sau 13 năm lại tái phát, và mọi người sẽ không ai có thể nói trước được điều gì. Sự bất ngờ không mong đợi sẽ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nằm trên giường bệnh, anh thản nhiên phân tích về diễn biến bệnh trạng của mình cho chúng tôi nghe, hệt như Bác sĩ đang giải thích với người nhà bệnh nhân. Tôi quay mặt đi giấu một giọt nước mắt tràn qua mi. Và trở lại lặng yên nghe anh nói về những trăn trở của chính anh về thời mạt pháp của Phật giáo. Có lẽ đấy là điều mà suốt hơn một nửa cuộc đời anh tận tụy nghiên cứu, chắt lọc và ghi chép lại trong những trang blog của mình.

Dù bệnh rất nặng, nhưng anh luôn tạo cho mọi người sự yên an, nghĩa là cho dù bất cứ tình huống nào xảy ra thì chúng tôi vẫn chấp nhận đó là điều tốt đẹp mà anh sẽ đạt được sau những gì mà anh đã giác ngộ về chân lý của cuộc đời qua sự thấu hiểu về Phật Pháp. Sở nguyện của anh lúc cuối đời là được sống với cỏ cây, thiên nhiên, mây trời gió núi…, nơi chỉ có âm thanh là tiếng chim ríu rít mỗi buổi mai lên và tiếng côn trùng nỉ non lúc đêm vắng, nơi có ánh sáng chan hòa của vầng thái dương và dòng suối trăng đầm đẫm mỗi ban khuya, nơi có tiết trời luôn dịu lạnh đủ để cơ thể không phải tiết từng giọt mồ hôi. Ở nơi đấy, anh có thể hoàn tất được công trình tu tập để bước sang một thế giới khác không có khổ đau và sân hận. Chúng tôi hiểu điều đó và luôn cầu nguyện cho anh có đủ thời gian để thực hiện sở nguyện này.

Anh tôi, đầu con tàu dẫn dắt 6 anh chị em chúng tôi đi qua những chặng đường đầy sóng gió và trắc trở, là một Bác sĩ Tây y, được đào tạo bởi những kiến thức của văn minh phương Tây, nhưng anh luôn nhìn cuộc đời dưới góc độ sâu sắc của con mắt Triết học Phật giáo, và hướng dẫn chúng tôi sống theo quan điểm ấy. Có lẽ vì vậy mà chúng tôi được bình an hơn ngay khi ở vào tâm con bão lớn của cuộc đời. Những truyền đạt của anh từ những ngày xa lắc, lúc còn bé thơ, đã thấm vào tim óc và tâm hồn tôi như được viết vào tờ giấy trắng. Tĩnh lại, tôi nhận ra hầu hết tất cả những cái mà tôi hiểu biết, những điều mà mọi người xung quanh vẫn khen ngợi tôi, đều là do tôi học từ anh. Tôi yêu thích Triết học Phật giáo là từ anh, yêu văn chương nghệ thuật, âm nhạc cũng từ anh, biết quan tâm đến chính trị xã hội, kiến thức sinh học là do anh, kể cả đến với công nghệ thông tin media cũng nhờ ở anh chỉ bảo. Cũng vì tôi có một người anh trai uyên bác tuyệt vời và giàu tình thương như thế cho nên tôi rất khó để mà tìm thấy tình yêu đi kèm với sự ngưỡng mộ ở một người đàn ông khác trong cuộc đời của mình. Và đó cũng là lý do mà anh đã trở thành người anh đáng quý nhất của anh chị em tôi, là người Cha trên cả tuyệt vời của cháu tôi.

Điều lắng đọng trong tôi lúc này không phải chỉ vì anh tài giỏi, mà là hình ảnh yêu thương tận tụy của anh bên giường bệnh cha mẹ tôi. Cả cha và mẹ tôi đều đã lần lượt ra đi, trút hơi thở cuối cùng trên cánh tay của anh. Giờ đây nếu anh cũng bỏ chúng tôi mà đi thì chắc chắn đó là sự mất mát, hụt hẫng rất lớn…

Những ngày này, dù rất đau và yếu, nhưng anh vẫn cố gắng khám bệnh cho bệnh nhân tại Phòng mạch. Anh đã làm công việc cao quý của một Thầy thuốc bằng tấm lòng của từ mẫu với lời thề Hyppocrates không một chút vụ lợi vụ danh suốt mấy mươi năm qua. Nhìn anh còn có thể làm việc, dù cố gắng, chúng tôi thấy được bình yên, nhưng tôi biết niềm đau sẽ òa vỡ khi thân xác anh bị hư hỏng không thể sửa chữa được và anh sẽ trở thành một dạng “thức” tồn tại vĩnh viễn trong vũ trụ này…

Cầu mong thân xác vật chất này có thể phục hồi nay mai để anh có đủ thời gian và cơ hội thực hiện sở nguyện tu tập hành thiền ở một chốn thanh bình với màu xanh cây lá!

Tôi bỗng nghe đâu đó, từ quá khứ thật xa vọng về.. tiếng hò reo vui mừng “Anh Luyện về , anh Luyện về…!” của mấy anh em hòa với tiếng cười của mẹ tôi mỗi khi anh tôi trở về nhà sau nhiều tháng đi làm việc xa ở tận Rạch Giá miền Tây. Khi ấy nhà chúng tôi nghèo lắm!

TỈ LỆ NGHỊCH – Truyện cực ngắn

10 tuổi . Cô mơ thấy mình mọc cánh như chim sẻ, bay chấp chới đầy tự tin giữa nền trời, rồi rúc vào những tán lá xanh um đầy mộng mị. Ở lớp, cô luôn đứng nhất, mỗi tháng tự hào nhận 1 đồng tiền xu tròn trĩnh  gọi là quà thưởng khi đưa thông tín bạ về cho bố ký. Cũng chả khác cánh chim sẻ là mấy. Cô bay lượn cùng với giấc mơ của mình.

 

20 tuổi. Cô mơ thấy mình có quần áo đẹp, đạp xe tung tăng dạo chơi giữa phố đông người dưới trời gió lộng và bỏ lại sau lưng nhiều ánh mắt dõi theo. Cô may mắn tìm được một việc làm tốt, trong khi  bạn bè cô vẫn còn phải ăn bám gia đình, và vẫn tự hào như ngày xưa, mỗi tháng đem tiền lương về cho mẹ. Cũng gần giống như giấc mơ, mỗi chiều cuối tuần cô thảnh thơi đạp xe dạo khắp phố phường, dưới những vòm me, dưới những cơn mưa liêu xiêu, cùng với tình yêu xanh non tuổi đôi mươi.

 

30 tuổi. Cô mơ thấy mình ở trong một ngôi nhà nhỏ xinh, có tiếng trẻ con cười rúc rich cùng mâm cơm đầm ấm, người đàn ông trong ngôi nhà ấy siêng năng cần mẫn, anh tặng cho cô phong bì tiền lương tháng của anh . Công việc của cô tương đối ổn sau những thăng trầm, nhưng cô luôn mặc cảm thua kém bạn bè một tấm bằng Đại học. Cô không có nhà,  nhưng có một gia đình yên ấm và một bé trai xinh ngoan. Khác với giấc mơ, cô luôn phải tính toán và trang trải mọi thứ bằng chính đồng lương của mình.

 

40 tuổi. Cô mơ thấy mình đi xe hơi và làm việc trong căn phòng sang trọng, ký những hợp đồng thương mại có cỡ, và khi chiều về người đàn ông cùng lũ nhóc đón cô với những nụ cười. Cô cũng đã có một ngôi nhà tuy không lớn, cũng cố gắng tạo dựng một sự nghiệp nhưng dang dở, và đã không ít những buổi chiều cô cố nuốt ngược nước mắt vào trong để khi trở về nhà các con không nhìn thấy. Khác rất nhiều với giấc mơ, cô nhận ra mình chẳng có gì ngoài sự quẫy đạp và bươn chải một cách đơn độc trong chợ đời. Một phần niềm tin đã bị đánh mất. Chim sẻ ngày xưa không còn cất cao đôi cánh nữa mà đang giấu mình trốn mưa dưới mái nhà.

 

50 tuổi. Cô mơ thấy mình ngồi uống café giữa bình minh trong veo, có tiếng nhạc chơi vơi và tâm hồn cô bình lặng đến lạ kỳ. Cô đã đánh mất tất cả những gì ky cóp được trong suốt 30 năm, kể cả ngôi nhà và tình yêu thời son trẻ. Cô chỉ còn  lại những đứa con và một đôi tay xem ra thì vẫn  vẹn nguyên. Giấc mơ ngược hẳn với  thực tại, hằng ngày cô vẫn phải đánh vật với cuộc sống bằng một tâm thế rối bời đến mức khủng hoảng. Và cứ còn phải tranh đấu để tìm lại những gì cô đã làm mất của các con. Chim sẻ ngày xưa xếp đôi cánh lại, đứng yên nhìn đất trời chỉ để chiêm nghiệm mà thôi !

HAI NĂM NHÌN LẠI

Vậy mà đã gần 2 năm rồi đó. Hai năm chật chội giữa những lối hẹp tối bưng. May thay cũng còn có một bàn tay ấm áp, một bờ vai  thương yêu để  tựa vào đấy mà sống, mà bước qua những tháng ngày ngập ngụa nỗi buồn. Có lẽ đấy là  buổi sáng định mệnh khi một dấu môi nào đã tình cờ bỏ quên trên cổ áo, có những sợi nắng xiên xiên làm chứng, và trở thành kỷ niệm cất vào lòng khơi xa. Để mọi điều sau đấy cứ tiếp nối nhau như sóng…

Hai năm thoảng qua như một giấc mơ. Giấc mơ có đủ hình thù – kỳ dị – lung linh, như quyển vở đứa trẻ nghuệch ngoạc vào đấy những vòng tròn xanh tím đỏ một cách vô tư. Những nét bút đủ màu đan vào nhau như ngày như tháng, như thời gian  kéo mình trôi tuột đi trong rối rắm, có khi hoảng loạn, có khi trơ như đá, và cũng thật nhiều khi bềnh bồng như mây… Cảm ơn những khối mây thật trắng đứa bé đã hồn nhiên vẽ vào giữa lòng trang vở, nếu không mình đã thôi không còn vào ra với nhân gian.

Đã sắp tròn 2 năm rồi ta  bước cùng nhau một đoạn đời. Không hoa thơm cỏ lạ, chỉ rặt một lũ xương rồng đầy gai, nhưng đâu đó vẫn thoang thoảng một mùi hương, của lòng nhân ái và độ lượng, vẫn dịu dàng bàn tay nắm lấy một bàn tay. Hai năm đi qua trong cay đắng chảy thành dòng, nếu không có ngày hôm ấy để bấu víu, nếu không có những ân cần theo ta đi suốt những chặng nghịch oan, chắc giờ đã  hóa một tâm hồn rêu rữa.

Ngoài kia trời lộng gió, nhắc nhở rằng mình vẫn còn ít nhất một khoảng bình yên. Thế thôi cũng hơn biết bao thân xác thiếu khí trời, biết bao tâm hồn cô đơn quạnh vắng. Ngoài kia, thăm thẳm một trời sao… những vì sao xếp thành  chuỗi kỷ niệm, những vì sao gợi nhớ một ân tình đã theo ta suốt  đoạn đời nghiệt ngã!

 

THÁNG 3 CÓ SINH NHẬT ANH

Tháng 3 có sinh nhật Anh. Tháng 3 nồng thơm hương hoa trái . Tháng 3 rừng rực nắng trên sắc vàng biết mấy kiêu sa của những chùm hoa osaka đong đưa theo gió dọc đoạn đường em đi. Và tháng 3, đâu đó thi thoảng màu tím lãng mạn của hàng bằng lăng hiền hòa đầy mộng mơ trên những con phố mới.

 

Em bỗng nhớ tháng 3 mang hơi vị mặn mà khả ái của biển, và những sợi tóc xanh đan thành màu của trời, của nước, của gió, của cả thời gian. Nắng biển tháng 3 ngọt ngào mà sao hoang hoải quá. Tiếng sóng buồn buồn gờn gợn ngay trên làn da mình tạo một cảm giác cô đơn không diễn tả được. Và em thấy mình hoàn toàn trơ trọi đến hoang mang… Ngày của tháng 3 ấy không phải tự nhiên có, mà là từ duyên khởi, là một sắp đặt vô tình, để bây giờ cũng là tháng 3 cho em ngồi nghiền ngẫm mà nhớ lại, như xem một cuốn phim dĩ vãng có rất nhiều góc quay thật đẹp, mà cũng thật buồn!

 

Tháng 3 âm thầm đi qua rồi nhẹ nhàng trở lại. Tháng 3 năm xưa gói nỗi buồn và sự thất vọng cất vào một góc đời. Đôi môi tháng 3 chừ thì vẫn rực rỡ những mời gọi bởi tình yêu son trẻ. Trong ký ức nào đó, tháng 3 đã cởi bỏ chiếc áo nắng và gió để khoác vào cái lạnh da diết đến ngất ngây. Em nghe được từ tim mình từng tiếng chân bước đi trong cái đêm tháng 3 nuột nà đó. Bởi vì đêm không bị gián đoạn, không khúc khuỷu bởi giấc ngủ, mà đêm êm ả trôi qua…trôi qua trong một sự tưởng tượng thú vị về nhau. Có những giai điệu bay bổng như cơn say đã ra đời từ đêm tháng 3, phải không anh, những giai điệu ấy rồi sẽ theo em đi suốt cuộc đời!

 

Tháng 3 có sinh nhật anh. Tháng 3 hoa đỗ quyên bừng nở ngập tràn và dày đặc cả khu vườn nhỏ. Em nhớ đóa hoa đỗ quyên trắng nuốt như một thiên thần trong veo nằm giữa lòng bàn tay mình ngày nọ. Trí tưởng tượng cho em nghe được cả tiếng cười của những bụi đỗ quyên trong cái đêm đầy sao không thể nào quên ấy. Anh nhớ không – kỷ niệm còn xanh nguyên dưới từng bước anh đi mỗi ngày, trong những bãi cỏ non, rì rào trong từng khóm lá. Anh nhớ không – ngày tiễn em về bầu trời dường như thấp thoáng một cơn mưa!

 

Tháng 3 có sinh nhật anh. Em cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến với em, dù chỉ là ở một góc rất riêng rất lặng thầm, và cho dù đã khá muộn màng!

 

THÁNG 3 VÀ NHỮNG KÝ ỨC MỀM

Em nhớ  đã từng viết cho anh rất nhiều những đoản khúc. Hết Xuân nồng nàn rồi đến Hạ rừng rực lửa trên cao. Từ Thu âm thầm ôm những cơn mưa, qua đến Đông xám buồn gầy rộc. Hết Giêng rồi lại tháng 3. Hết tháng 5 khô rốc  rồi lại sang tháng 6 mưa giông…kéo dài đến tận Chạp mong manh gió. Những đoản khúc ấy, dày đặc những khóm đỗ quyên và bàng bạc sương mây, và – có biết bao mùa trăng  rụng rơi trên những phím đàn. Ngần ấy điều, ngần ấy kỷ niệm, ngần ấy ký ức… chật hết tim em,  để nếu như có chết đi chắc cũng không đành bỏ lại !

Hôm nay đã lại bắt đầu một Tháng ba. Có lẽ tháng ba và những hạt mưa loáng thoáng ngỡ ngàng ngày đầu hạ đã để lại trong cuộc đời em một dấu tích, một hương xưa, có mùi vị âm ẩm mặn mà của biển khơi, ở đấy là cả một khoảng lặng giữa buổi trưa lồng lộng nắng gió xô nghiêng…

 

Em nhớ biển và giọng cười rộn ràng như sóng. Lẫn trong tiếng gió những hẹn hò từ tiền kiếp xa xưa. Em ngồi đấy, ru yên lành từng giấc mộng đã đi qua một thời và ở lại, phẳng phiu như bờ cát. Anh ngồi đấy, lặng im, phong sương, mỏm đá, dĩ vãng, và những đợt sóng cuốn trôi đi. Em không biết rồi còn lại những gì!

Em nhớ biển và ánh nhìn tràn trề như trăng già trên bãi khuya. Trăng nhẫn nại và chan hòa. Em lướt đi trên đầu những con sóng bất an, hỏi trăng về một thứ gọi là duyên và nghiệp. Có lẽ bản chất con người là trả nghiệp và tạo nghiệp, ấy là vòng nhân sinh. Em chợt nhận ra, trăng cũng già như em đã già đi giữa đời tục lụy.”

 

Những lời tự sự ấy như mãi xanh nguyên trên từng trang giấy  mới, theo em đi suốt một quãng đời. Tháng ba cùng những giấc mơ em – ngủ yên giữa mùa hạ không chỉ ậm ừ lời ru của sóng, mùa hạ lạ lùng lãng đãng hơi sương… Em nhớ, mùa hạ khoác vào Tháng ba chiếc áo trắng trong màu hoa đỗ quyên, hiền lành và ngây ngô.

 

 

Một ngày nọ, em nhớ, mình đi về phía ngôi vườn ấy, có cỏ hoa ngập lối, có những bình minh trong veo đậu trên từng phiến lá, và có cả những nụ dương cầm nở hoa dưới những ngón tay anh. Rồi một đêm-những vì sao lóng lánh trên nền trời và lung linh trong mắt em. Đỗ quyên trắng cười khúc khích ngoài hiên vắng. Đêm thinh lặng và đêm rộng thênh. Đêm thơm mùi hương tóc em. Đêm sóng sánh như màu rượu vang chảy tràn trên môi. Đỗ quyên trắng chợt khép nép mơ màng trong hương say. Và Đỗ quyên trắng chợt êm đềm rơi vào lòng bàn tay anh rộng mở, như những nốt nhạc tình rơi ngu ngơ trên những phím đàn. Em hiểu đấy là định mệnh. Có phải thế không anh? Và em thấy định mệnh hệt như một sợi tóc rối!”

 

Định mệnh không bao giờ nên có tên gọi, buồn hay vui. Em đứng bên này con dốc, anh đứng phía bên kia, mình đi ngang qua cuộc đời nhau, đấy là định mệnh, thế thôi. Chỉ biết một điều, đã có thật nhiều tiếng cười và cả những giọt nước mắt, nhưng tuyệt nhiên không có sự tổn thương trong nhau. Đấy là điều em muốn viết lại hôm nay. Cho  Tháng ba và  Tình yêu  đang bước song hành, dẫu rằng Tháng ba hôm nay đôi khi mang dáng dấp vô tình

 

Tháng ba. Có thật nhiều thứ để mà nhớ, để mà có thể mỉm cười một mình, và lạ hơn khi không thiếu những hạt mưa ấm nhỏ bay nhòa trong đáy mắt.

Tháng ba. Nơi góc vườn xưa yêu dấu ấy, mai này ai biết được, rằng ngày nọ đã có một chuyện tình trong mắt sao…

 

CHIỀU 30 – GIÁP NGỌ 2014

Chiều 30. Chiều óng ả và hiền từ trôi ngang khung cửa. Chiều thơm mùi khói hương từ bàn thờ vấn vương ngày cuối cùng của một năm đã hết. Và Nường thì nằm dài như con mèo cái lười với  cơn mê trưa chập chờn không đầu không đũa. Tay chân nặng như đeo chì. Bóng đè! Nường biết vậy, trí óc tỉnh rụi nhưng mọi cử động đều không thể, ngay cả hơi thở. Nường còn biết rõ bên ngoài khung cửa chiều xuân đẹp lắm kia!

Thoát ra khỏi giấc ngủ trưa muộn màng và những mộng mị lãng đãng tôi trở về với buổi chiều xuân muộn – muộn như con số 49 giành cho một người phụ nữ. Ừ thì chiều 30. Ừ thì mình đã không còn trẻ nữa. Ừ thì mình đã đánh mất biết bao nhiêu là thứ… Tôi nhẩm đếm những ngày còn lại, có thể không, đủ để tìm lại những thứ mình đã đánh mất kịp lúc trước khi giã từ mùa xuân và những chiều 30 như thế này?. Tôi sợ mình sẽ không còn cơ hội, không còn đủ thời gian và sức lực để làm tròn trách vụ ở đời cho những mái đầu còn xanh. Mùa xuân là những cột mốc, là những đánh dấu hay nhắc nhở con người về quỹ thời gian còn lại!

Bao giờ cũng vậy, hễ cứ đến những ngày giáp Tết là tôi lại thấy nhớ mẹ mình, nhớ không khí ấm cúng thương yêu trong căn nhà nhỏ và nghèo khó. Ngày ấy nhà tôi nghèo kinh khủng lắm. Những năm mới giải phóng, đến Tết mẹ không có tiền để mua nỗi mấy cành hoa cúc! Còn trước kia, lúc mà Mỹ Ngụy còn kềm kẹp miền Nam, nhà tôi mỗi khi tết đến đầy những gà vịt kêu ầm ỹ… Tôi thích tiếng gà gáy sáng của mấy chú gà mẹ mua về chuẩn bị cho ngày tết. Và dưa hấu những quả tròn thật to chất đầy dưới gầm tủ – bây giờ thằng bé nhà tôi nó bảo là “dưa hấu của người Tàu”, nghe thật buồn cười, vừa cười mà vừa buồn! Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp, cũng ấm áp, cũng đầy ắp những thương yêu. Và thế, tôi thích sống với kỷ niệm nhiều hơn!

Buổi tối lên FB, thấy một anh bạn post hình ảnh về Dalat, thành phố của anh,chợt chạnh lòng với những gốc anh đào rực rỡ bên hồ. Tôi thấy nhớ nơi ấy, nhớ phố cao nguyên xinh đẹp với những con đường thơ mộng mình đã dạo qua biết bao lần. Dường như tôi có duyên với thành phố này từ lâu lắm rồi, ít nhất là đã 30 năm. Tôi bỗng ước gì mình có thể ở nơi đó vào một chiều xuân, thăm thẳm những sắc đào, để nghe lòng mênh mang… Ôi mùa xuân, nó mang lại cho con người thật nhiều cảm xúc !

Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là Giao thừa, tôi mong một ngày mai, một năm mới thật an lành. Chỉ mong thế thôi không ước mơ gì hơn. Tôi thấy mình càng ngày càng trở nên khiêm tốn hơn ngay cả trong những ước vọng, có lẽ thế cũng tốt. Sáng mai khi thức dậy, tôi biết rõ mình sẽ phải làm gì và nên làm gì. Ngày mai là ngày Mùng 1 Tết !

CÕI CŨNG ĐàXƯA

Trở lại Thủy Trúc chiều thứ bảy cuối tuần. Nắng tháng Chạp như một dãi lụa mỏng vắt ngang những vạt cây. Tôi thương cái nắng rất duyên ở nơi đây mỗi chiều sớm, và luôn mang cảm xúc rất lạ khi ngắm buổi chiều từ từ rụng trên từng khóm lá xanh thẫm của ngôi vườn.

Anh có biết chiều nay em trở lại Thủy Trúc, như trở lại cái góc đời riêng thật nhỏ của mình. Đúng vậy, Thủy Trúc đúng là nơi hẹn hò của chính em và em. Không có ai  nơi đây trong buổi chiều hôm nay, bỗng dưng em hân hoan bởi điều đó. Chỉ có mình em và cỏ cây, và nắng, và bầu trời nhàn nhạt, và một chú ong bầu, và tiếng nhạc du dương nhè nhẹ, và một thứ nữa – đó là nỗi cô đơn. Em không cảm thấy nỗi buồn trong sự cô đơn, mà chỉ có niềm đau, khá cụ thể và cồm cộm trong tâm hồn. Em có cảm giác mình sờ soạng được niềm đau ấy bằng chính những ngón tay đang ngày một chai lỳ. Và em luôn tự hỏi những điều đang diễn ra quanh cuộc sống này, có phải, thật ra chỉ là “ảo tưởng”? Vì bởi sẽ chẳng có gì tồn tại, tất cả rồi sẽ đi qua…

Tôi bước từng bước chậm ngang qua mặt sân loang nắng và nghe tiếng gót giày của mình như vọng về từ những ngày quá khứ. Tất cả mọi thứ chiều nay đều thinh lặng trong tiếng thở của cây lá. Tôi thấy hai vai mình chợt nhẹ hẫng như vừa trút đi một nỗi nhớ nào đấy. Ồ không, là chia đôi nỗi nhớ thì đúng hơn. Có phải vì tôi đang trở về nơi chốn đã cất giữ những kỷ niệm? Góc vườn này, cây lá này, cội bồ đề và những khóm trúc, thi thoảng một tiếng chuông chùa ngân… tất cả như chứa đựng thanh âm của những ngày đã xa.

Tôi vẫn ngồi vào đúng cái vị trí ấy, nhìn nắng đi từ từ trên khoảng tường trắng trước mặt, và nhìn nắng nấp sau những thân trúc cong cong. Một ít gió cuối năm thoảng qua mang theo hương vị lành lạnh. Cô bạn ngoài bắc gọi điện vào, giọng nói run cầm cập vì cái rét 8 độ C , tôi chợt hỏi mình chiều nay chắc cũng có người đang lạnh… Tôi ngồi đây, với những giọt café rơi chầm chậm, nghe một dĩa nhạc thật xưa cách đây nửa thế kỷ, và rót cho mình một tách trà nóng thơm lừng. Buổi chiều chậm rãi, café chậm rãi, nhạc chậm rãi…và tôi cho phép mình uống trà cũng thật chậm rãi, rồi chậm rãi ngắm vết son môi mình in trên màu sứ trắng. Có lẽ đấy cũng là một kiểu dấu vết của thời gian.

Anh ạ, em sẽ ngồi nơi đây để chờ hoàng hôn đi qua, như dạo nào mình ngồi bên nhau ở cái góc xanh um cũ xưa này. Em không cần phải có một cuộc trò chuyện nào mà vẫn có thể trao đổi thật đủ đầy với thế giới mà chúng ta hằng ngày phải sống với nó. Em không cần một thân thể có hơi thở và bàn tay ấm, không cần ngay cả một giọng nói qua đường dây điện thoại, mà vẫn đối diện với tình yêu của mình. Có thể đấy là một thứ ảo giác không tốt lắm cho đời sống. Nhưng đôi khi em cần có điều ấy. Để trốn tránh cái thực tại đáng buồn bởi sự cô đơn ư? Hình như không phải là như thế, mà chỉ là em muốn khẳng định cái khả năng sống và yêu một mình, có nghĩa là khả năng tồn tại. Em thương nơi chốn này, góc cỏ hoa này, buổi chiều này, vì bởi mọi thứ khiến cho nỗi cô đơn trong em chợt nhỏ đi. Và anh, bằng một cách nào đấy bỗng trở về bên em, dù chỉ là bóng không có hình và không hơi thở…

Hoàng hôn tháng Chạp dường như không quá nhanh. Tôi cảm nhận buổi chiều đi chậm lắm. Nắng cứ còn mãi dù yếu dần. Và bầu trời trước mặt cứ giữ mãi thứ ánh sáng tim tím nhàn nhạt. Vườn Thủy Trúc không lớn nhưng không gian nơi đây thì chứa đựng cả buổi chiều, cả nắng gió và những cơn mưa, cả hiện tại và quá khứ. Góc vườn này tôi và hoàng hôn thứ bảy vẫn cứ đợi chờ anh !

NHỮNG GIẤC MƠ KHÔNG BAO GIỜ THUỘC VỀ MỘT CUỘC ĐỜI

Anh không thuộc về em.

Như đồi dã quỳ vàng không thuộc về mặt trời.

Như những cánh chim không thuộc về hoàng hôn lặng gió

Như những nụ hôn khuya không  thuộc về một dấu môi.

Hạnh phúc sẽ không bao giờ thuộc về em. Tình yêu cũng vậy-sẽ chết theo những cánh vàng quỳ khi mùa đông trôi qua. Tình yêu ấy, nơi anh, là cánh chim không bao giờ biết mỏi, vô tình chợt đậu trên một góc hoàng hôn, suýt xoa thương cho buổi chiều không có nỗi một giấc mơ bởi vầng mây ảm đạm. Và tình yêu ấy, tự những ngày đã qua, đi qua, trôi ngang qua một cuộc đời, xuyên thủng một trái tim vốn chẳng còn lành lặn ngay từ đầu!

Mùa này cuối chiều trời thường nhiều gió chướng. Em úp mặt vào lòng cơn gió những mong tìm kiếm được một sự thông cảm hay an ủi nào đấy. Biết là hư ảo, biết là dối lừa mà vẫn cứ lao đi như kẻ mộng du. Ừ mà có lẽ em đã mộng du quá lâu trong chính cuộc đời của mình, trong chính xác thân mình, lâu và quen đến độ đánh đồng mọi thứ – thật và ảo! Cái giá phải trả cho một cuộc đời đầy ảo vọng là quá lớn, biết đến khi nào mới trả cho xong, khi đôi tay mỗi lúc một ngắn lại và thịt xương thì mỗi ngày một rệu rã thêm hơn.

Hạnh phúc sẽ không bao giờ thuộc về em, hay thuộc về một lòng thương cảm. Tình yêu sẽ không có chỗ đứng trong sự vay mượn và những phiền hà. Cho dù phải cắn môi đến bật máu thì tiếng thở dài vẫn rùng rục chạy như đoàn tàu đêm xuyên qua huyết quản. Nhói lên từng cơn thô ráp, xù xì, đắng và tàn độc! Em tự hỏi tại sao vậy, mình đã đánh mất điều gì ư, ồ không, vì mình chưa từng có bất cứ thứ gì để mà mất ! Thật vậy sao, chẳng lẽ mọi thứ đều là những trò Game ảo, khi “Game over” thì chấm dứt tất cả ? Có lẽ vậy. Đúng không anh?

Hạnh phúc chưa bao giờ thuộc về em, hay thuộc về một kẻ hành khất. Như cô bé bán diêm chưa bao giờ có được một mái ấm thật sự yêu thương. Tình yêu ấy chỉ là ngọn lửa cháy bùng theo chiếc que diêm,rạng rỡ một khoảnh khắc, sưởi ấm một đôi lần, rồi từ từ lịm tắt. Ánh sáng ấy chưa bao giờ thuộc về cuộc đời em, mà chỉ có bóng tối, bóng tối và thứ đêm đen mịt mùng đặc quánh dành cho một cánh cò…! Có lẽ chưa bao giờ em thấy thấm thía với hai từ “Mất” và “Không”. Em cứ ngỡ mình mất, nhưng thực tế không phải vậy. Cô bé bán diêm không mất những hạnh phúc trong đốm lửa que diêm, vì cô chưa từng bao giờ có nó. Cuộc đời cũng vậy thôi, chỉ là một giấc mộng Kinh Kha!

Cuối năm trời thật nhiều gió. Gió gạt những chòm mây như ngón tay anh ngày nào vén mái tóc em xanh. Gió mơn man trên da thịt như những nụ hôn của quá khứ hôm xưa. Gió thì thầm những ngôn từ diệu vợi tựa câu nói ai kia còn đọng mãi trong tim. Trái tim, dù có rỗ nát cũng không thể làm rơi ra những kỷ niệm. Vì kỷ niệm đã trở thành chính cuộc đời ta đó.

Hạnh phúc và Tình yêu chưa bao giờ dành cho em, nhưng kỷ niệm thì mãi mãi thuộc về em, bất khả tư nghì!

Anh không thuộc về em

Như mùa xuân không thuộc về những cánh én

Như bầu trời sao đêm không thuộc về đôi mắt long lanh

Như giai điệu Nocturne không thuộc về những cánh đỗ quyên trắng thì thầm ngoài hiên vắng.

Và – những cơn mơ sẽ chẳng bao giờ thuộc về một cuộc đời…

ĐÔI KHI VIẾT LÀ MỘT THỨ GIÚP NGƯỜI TA GIẢM STRESS

Đó không phải là 1 câu chuyện, là 1 tâm sự hay nỗi niềm thì đúng hơn, nhưng rõ ràng nó mang dáng dấp hình thù của 1 câu chuyện. Ngắn,  là rất ngắn so với chiều dài của một đời người, và nhỏ, thật nhỏ như 1 hạt cát bé bỏng đọng lại dưới đáy  đại dương. Dù biển có mênh mông nước, có cuốn xô đi bao nhiêu thì hạt cát vẫn tồn tại, có chăng chỉ là bị vùi lấp vào đâu đó mà thôi, để ai kia có lúc tưởng rằng nó đã bị lãng quên…

Bất chợt một buổi sáng thức dậy, có chút gió, có chút nắng hanh hanh lành lạnh và gờn gợn, có chút se sắt của mùa đang đổi, để lòng người dễ hướng về những gì đã đi qua. Không hẳn là vui hay buồn, chính xác hơn là một chút bâng khuâng. Không hẳn là tiếc nhớ, chính xác hơn là một chút quay về. Trong cái dìu dịu của bình minh sớm mai ấy, tôi bất chợt nghe thấy một tiếng sóng vỗ bởi mặt trời rơi xuống dòng sông, bất chợt nhìn thấy một bóng sừng sững của chiếc cầu bắc qua mặt nước mênh mông lung linh những phận đời. Có lẽ vì những con chim sẻ, hồn nhiên nhảy nhót trên chùm dây điện và ríu rít…ríu rít… Tiếng chim, tia nắng, gió, và sự im ắng của không gian, cộng hưởng tạo nên một bức tranh đã cũ trong ký ức. Tôi không muốn viết gì về điều ấy cả, vì nó đã đi qua thật lâu rồi. Nhưng bỗng nhiên tôi lại tình cờ bắt gặp câu chuyện ấy  khi tìm kiếm những điều mới lạ hơn. Và tôi nhận ra, đấy là một câu chuyện, rất ngắn thôi, tôi sẽ kể lại cho chính tôi nghe!

 

TRUYỆN RẤT NGẮN nhưng viết hơi dài

 

HẾT NĂM

 

Mùa xuân đang ngập ngừng trong cái lạnh dịu nhẹ lắt lay của đất trời. Tháng Chạp đang rụng rơi đi từng ngày một, như khoảng cách giữa tôi và anh  đang nhích dần lên theo dấu thời gian. Đến một lúc, khoảng cách ấy sẽ là nghìn trùng. Một tay ngắt cọng cỏ buồn, tay kia còn lại vói ngày lênh đênh… vói chập chùng vào quá khứ, lục lọi từng ký ức dấu yêu. Nhưng rồi tôi thấy rõ mình đâm sợ tất cả những gì gợi lại kỷ niệm. Kỷ niệm đầy vơi lủng loảng trên hai bàn tay. Cũng không thể buông mà nắm lại thì đau. Anh sẽ xa tôi, đó là điều chắc chắn. Anh  như một thiên thể đã đi lệch khỏi quỹ đạo đời sống này, không thể trở lại và không thể khác được. Định mệnh và duyên ngộ đã cho tôi gặp anh, như hình bất ngờ tìm thấy bóng, một tình bạn lung linh hơn cả những vì tinh tú, lãng mạn hơn cả một bài thơ, ấm nồng hơn cả mùa xuân của vũ trụ, và đôi lúc ngây ngô hệt như tuổi hoa niên. Anh đã đem đến cho tôi  chuỗi ngày đầy ắp tiếng cười thủy tinh thơ trẻ và cả những giọt nước mắt khóc cho những điêu linh và  kiếp phận đọa đày, trong đó có cả lũ chúng tôi!  Anh biết lắng nghe cùng tôi một tiếng mưa rơi, tiếng hát của lá cỏ, hay giọng cười của giọt nắng nào đó ngoài hiên. Anh cảm được hết cả những giai điệu buồn vui  của tâm hồn tôi. Và tôi, vô tình đã nhận ra cả cuộc đời anh là một phần mềm có quá nhiều lỗi lập trình! Và tôi, vô tình hiểu ra tâm hồn anh trái tim anh có quá nhiều lỗ thủng mà không gì có thể vá víu được! Và tôi, vô cùng biết ra rằng tôi hoàn toàn bất lực trước sự mặc định ấy!

Ngày hôm ấy, một buổi hoàng hôn có lẽ là cuối cùng của tôi và anh, một chiều muộn màng thứ bảy-ngày 31 tháng 12, tất cả như một sắp đặt ngẫu nhiên đến thành thật, để tất cả mọi thứ đều quy về điểm cuối, để chúng tôi còn có thể ngồi bên nhau nói những câu chuyện thật trễ tràng. Mặt trời buông xuống dòng sông những tia nắng hoàng hôn tháng Chạp và nắng đọng lại trong đôi mắt mở lớn của anh như muốn giữ lại một lần hình ảnh của cuộc sống đời thường này. Nền trời hôm ấy mang màu lam nhạt, màu khói hương, màu buồn tênh và mênh mang như một niềm đau đang gậm nhấm trong tôi. Hoàng hôn xem ra cũng bình thường, nắng cũng bình thường, con sông giòng nước cũng bình thường, tất cả đều bình thường trong sự vận hành và thay đổi của chính sự vật. Tôi và anh cũng vậy, tình bạn của chúng tôi cũng vậy, cũng bình thường khi thay đổi và dịch chuyển đến một vị trí khác trong đời sống này, bình thường như khi chúng tôi bất ngờ đến với nhau mà chẳng hề hò hẹn. Thế nhưng tại sao tôi vẫn thấy mình đau?!

Tôi sẽ viết những dòng này một lần cuối cùng trong một buổi sáng cuối năm. Như tôi đã nói với anh, chuyện của chúng mình có khác chi một giấc mơ, và có lẽ “mộng trùng lai không có ở trên đời”! Khi choàng tỉnh dậy, tôi biết mình sẽ rất nhớ anh – như nhớ một nhân vật chưa từng quen biết bất ngờ đi lạc vào cõi mơ tôi. Nhưng dẫu sao tôi vẫn thấy an lòng vì người bạn tôi yêu quý rồi sẽ về với cảnh giới vô ưu. Tôi biết rất có thể trái tim nhạy cảm của mình sẽ phải rơi từng dòng lệ, nhưng đó là những giọt lệ ấm chấm dứt tất cả mọi sự muộn màng.

Ngày tháng cuối của một năm đang bước qua vội vã. Ngoài sân nhà tôi những giọt bình minh đang réo rắt đón mùa xuân về. Có bầy chim nào rúc rích gọi đàn trong bóng lá. Thanh âm của buổi mai chợt sâu lắng và im lìm hơn. Và dù không muốn, tôi vẫn cứ nhớ về giấc mộng dài bất ngờ trôi ngang qua  cuộc đời mình, vắt vẻo những kỷ niệm đầy ngập trong ký ức …

A RAINY LOVE LETTER

Em biết mình đang thật sự cần một cơn mưa – đủ lớn, đủ ướt, đủ đầm đìa để gột rửa những nắng nóng nhớp nhúa và mỏi mệt,  vì chăng, anh ạ,  trong em còn nguyên vẹn nỗi nhớ về cái lạnh mỏng tanh đêm hôm ấy khi em vừa đặt chân xuống lòng con phố cao nguyên đầy gió lất phất mưa bay. Em hay thường nói với anh rằng, cái lạnh nơi này bao giờ vẫn vậy, vẫn xao xuyến trên từng cen-ti-mét thịt da, vẫn bâng khuâng trên từng sợi tóc, và vẫn làm đầy ứ sự bồi hồi khi hít vào buồng phổi. Chiều nay Saigon trời vần vũ mây đen, gió trút lá vàng tơi tả khắp sân, em ngồi thu mình vào một góc nhìn bầy sẻ cũ thơ ngây tròn trĩnh đang tung tăng tìm mồi hốt nhiên bay biến vì sợ cơn mưa chợt đến, em tự hỏi không biết chúng ẩn nấp nơi nào? Và khi ấy em thấy tâm tưởng mình đang dạt trôi về những ngày mưa ký ức… Mưa bay nhòa những cánh rừng cao su chập chùng bợt nhão màu bùn đỏ. Mưa tất tả khóc vùi giữa những đường chiều, một mình lạc lỏng . Mưa trắng trời trắng cả niềm tin trên phi đạo tây nguyên – cái ngày không đáng có trong đời. Mưa – lạnh mà ấm bởi một vòng tay yêu thương đón đợi em giữa đêm phố mù sương… Tất cả những cơn mưa ấy đều là duyên khởi, đều là sự kết nối của nghiệp dĩ để dẫn dắt em đến ngày hôm nay, ngồi lại và thấy mình đang nhóm lên một ngọn lửa cấy vào tâm, sưởi ấm từng cơn mưa đã cũ.

Xưa nay em vẫn thường bắt gặp mình tha thiết với những cơn mưa, có lẽ vì cuộc đời của riêng em vốn nhiều ngày nắng hạn. Nắng cháy từng cơn khô rốc cả những tuổi đời, mà lẽ ra phải được xanh ươm. Nhặt nhạnh mấy vàng phai hay nâu úa ấy, thả vào mưa với mong ước âm thầm là hãy được lãng quên đi. Dẫu sao vẫn phải biết ơn những cơn mưa từ tháng ngày mới lớn, mới hiểu thế nào là đau hay là khổ, thế nào là bản chất của cuộc sống. Nhưng rồi em chợt nhận ra những gió những mưa, hay những chiều mây xám, không đủ để ru mình ru đời, mà rốt lại chỉ là làm sâu thêm nỗi khắc khoải trong tim và làm lớn thêm những vọng tưởng. Anh ạ, giờ thì em cũng vẫn cảm xúc với hàng mưa đan xiên giăng mắc khắp tầng trời, cũng vẫn ngân nga vài câu hát bâng quơ mỗi khi mây mù chùng xuống mang theo vị ẩm của hơi nước, vân vân và vân vân, nhưng không còn thấy mịt mù những nỗi buồn đến tan hoang như dạo nào đã qua, không còn thấy mưa ngoài trời dường như là giọt nước mắt em… Cho dù đời em vẫn thế, vẫn tất tả nắng mưa, vẫn nghèo hèn và bĩ cực. Nhưng em chấp nhận được nó như chấp nhận chân lý tuyệt đối về cái sự khổ tồn tại mặc nhiên trong đời sống này mà Đức Phật đã chỉ ra cho nhân loại cách đây hơn 2600 năm. Cảm ơn anh một ngày mưa năm nào, đã dắt em  qua hết những  lối mòn, nhập nhoạng  bóng tối, để  đi đến một khoảng trời có mưa xanh màu cỏ lá và dịu êm như khúc nhạc tình. Ngày ấy, anh trao tặng em cuốn sách mang tên “Tứ Diệu Đế – The Four Noble Truths”, và mong em sẽ kịp nhận ra những nỗi buồn mà em vương mang khi mùa mưa đến thật ra không có tác dụng tốt cho cuộc sống của riêng em. Vâng, những cảm xúc thi vị về mưa, về những ngày bão rớt, về những buổi chiều lướt thướt lá cành trên các con đường quen, về cái rét căm căm trong lòng phố cao nguyên hôm nào… sẽ chỉ là một nét chấm phá cho bức tranh cuộc sống vốn bợt bạt như nó đã từng.

Chiều nay Saigon nơi em mưa thật lớn, và bỗng nhiên em nhận ra tâm hồn mình có thể sẽ rộng lớn hơn cả những cơn mưa…

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.